top of page
"Đào, phở và piano" - thước phim về niềm tiếc nuối.
02.03.2024. Hôm qua tôi đi xem phim "Đào, phở và piano", xem về cứ bứt rứt, thế là quyết định viết một bài cảm nghĩ, “phê phim” đu theo...

Tân Thời
10 phút đọc
[Mademoiselle] 07.
Bảy - Rung động là chuyến tàu viễn dương. Xe lửa rồ lên vài hồi còi, bánh xe lạo xạo ma sát với đường ray. Tàu vừa mới rời ga Hàng Cỏ, Thiều Hoa bên cạnh nàng đã ngủ mất. Tĩnh Nguyệt liếc quầng thâm mờ dưới vành mắt cô, nén lại những nghi vấn vào trong lòng. Thanh nữ chống tay lên cửa sổ, ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài chảy trôi cùng với mùi hoa sữa của mùa thu Hà thành. Thiều Hoa đã dùng tới phấn son mà còn chẳng giấu nổi quầng thâm, đoán rằng cô đã mất ngủ một thời gian. Mấy

Tân Thời
11 phút đọc
[Mademoiselle] 06.
Sáu - Rung động là loài chim báo bão. Tiễn Thiều Hoa ra đến cổng, Tĩnh Nguyệt thoáng liếc đôi giày vải xếp gọn nơi hiên nhà, chợt nhớ ra nó là cái cớ để nàng mời người kia đến nhà. - Chờ chút, để tôi lấy đôi giày… - Không cần đâu, tiểu thư. - Thiều Hoa cười - Cứ coi đó là quà gặp mặt đi. Nhớ đến lần gặp mặt dở khóc dở cười hôm ấy, Tĩnh Nguyệt cảm thấy như đã là chuyện từ lâu lắm rồi. Hôm ấy trời oi bức hơn bây giờ, nàng bùi ngùi nhận ra, lúc này đã sắp sửa vào thu. Nàng với T

Tân Thời
13 phút đọc
bottom of page