top of page
![[Nhân Thế] Chương 23.](https://static.wixstatic.com/media/eb28e6_e6a6b913d0ea4cb78bb8e75850f2f53b~mv2.png/v1/fill/w_333,h_250,fp_0.50_0.50,q_35,blur_30,enc_avif,quality_auto/eb28e6_e6a6b913d0ea4cb78bb8e75850f2f53b~mv2.webp)
![[Nhân Thế] Chương 23.](https://static.wixstatic.com/media/eb28e6_e6a6b913d0ea4cb78bb8e75850f2f53b~mv2.png/v1/fill/w_292,h_219,fp_0.50_0.50,q_95,enc_avif,quality_auto/eb28e6_e6a6b913d0ea4cb78bb8e75850f2f53b~mv2.webp)
[Nhân Thế] Chương 23.
Chương 23. Lúc Nhân tắm xong thì Thế đã ngủ. Hắn nằm trên chiếc ghế dài cạnh giường, cánh tay che mắt. Hắn cao hơn chiều dài chiếc ghế, nằm ngủ chân còn quét đất. Cách ngủ sao mà khổ sở. Nhân rất khó hiểu tại sao có một chiếc giường to đẹp ở đó mà hắn lại nhất quyết ngủ trên ghế. Thế đã vào giấc, cậu không muốn đánh thức hắn nên treo khăn tắm lên giá rồi khẽ khàng mở cửa ra ngoài. Ráng chiều hạ cố ghé thăm đồi thông cổ kính. Lúc Nhân ra đến nơi, Trâm Anh đang ngồi trên chiếc

Tân Thời
30 phút đọc
![[Nhân Thế] Chương 22.](https://static.wixstatic.com/media/eb28e6_e6a6b913d0ea4cb78bb8e75850f2f53b~mv2.png/v1/fill/w_333,h_250,fp_0.50_0.50,q_35,blur_30,enc_avif,quality_auto/eb28e6_e6a6b913d0ea4cb78bb8e75850f2f53b~mv2.webp)
![[Nhân Thế] Chương 22.](https://static.wixstatic.com/media/eb28e6_e6a6b913d0ea4cb78bb8e75850f2f53b~mv2.png/v1/fill/w_292,h_219,fp_0.50_0.50,q_95,enc_avif,quality_auto/eb28e6_e6a6b913d0ea4cb78bb8e75850f2f53b~mv2.webp)
[Nhân Thế] Chương 22.
Chương 22. Ký ức sinh nhật vui vẻ nhất của Nhân dừng lại ở năm mười ba tuổi, khi bệnh bố cậu chưa trở nặng và mẹ cậu chưa đi biệt xứ. Trong hằng hà sa số những điều gợi Nhân về mẹ, cậu nhớ nhất mùi khói bếp. Trước kia, mẹ Bích từng đi học nghề nấu bếp trong nhà hàng. Những món ăn qua tay bà, dù là thức bình dân hay sơn hào hải vị thì đều có hương vị riêng, và đều ngon cả. Nhân thích nhất mỗi khi đi học về, từ ngoài cổng, cậu đã ngửi thấy mùi khói bếp thơm lừng. "Mẹ!” Cậu ném

Tân Thời
20 phút đọc
![[Nhân Thế] Chương 21.](https://static.wixstatic.com/media/eb28e6_e6a6b913d0ea4cb78bb8e75850f2f53b~mv2.png/v1/fill/w_333,h_250,fp_0.50_0.50,q_35,blur_30,enc_avif,quality_auto/eb28e6_e6a6b913d0ea4cb78bb8e75850f2f53b~mv2.webp)
![[Nhân Thế] Chương 21.](https://static.wixstatic.com/media/eb28e6_e6a6b913d0ea4cb78bb8e75850f2f53b~mv2.png/v1/fill/w_292,h_219,fp_0.50_0.50,q_95,enc_avif,quality_auto/eb28e6_e6a6b913d0ea4cb78bb8e75850f2f53b~mv2.webp)
[Nhân Thế] Chương 21.
Chương 21. Nhìn chằm chằm nước cờ sai của mình, Trâm Anh dằn xuống những kích động trong lòng. Là một người chơi cờ lâu năm, không khó để cô nhận ra thủ thuật của Đoàn Thế Nhân. Anh ta vừa mới giăng một cái bẫy tâm lý hòng nhiễu loạn cô, và anh ta đã thực sự thành công. Một kẻ chiêu trò. Trâm Anh đặt quân cờ tiếp theo xuống vị trí đã hoạch định trong đầu, thầm nghĩ. Anh ta là một kẻ chiêu trò như cô. Tâm lý chiến cũng là một phạm trù khi đấu cờ, nhưng xét cho cùng, các mánh k

Tân Thời
30 phút đọc
bottom of page