top of page
![[NTKGC] Tường Minh, 7.](https://static.wixstatic.com/media/eb28e6_d1217e84c6c346748254f95e55dbf4ec~mv2.jpg/v1/fill/w_333,h_250,fp_0.50_0.50,q_30,blur_30,enc_avif,quality_auto/eb28e6_d1217e84c6c346748254f95e55dbf4ec~mv2.webp)
![[NTKGC] Tường Minh, 7.](https://static.wixstatic.com/media/eb28e6_d1217e84c6c346748254f95e55dbf4ec~mv2.jpg/v1/fill/w_292,h_219,fp_0.50_0.50,q_90,enc_avif,quality_auto/eb28e6_d1217e84c6c346748254f95e55dbf4ec~mv2.webp)
[NTKGC] Tường Minh, 7.
Có lẽ phút giây gặp nhau Giống như mùa thu đang đợi cơn gió đông sang vụt qua. — Vũ., Nếu những tiếc nuối. 7. Sau hôm đó, mỗi khi đội tuyển Toán học buổi tối, Tường Minh đều đem đồ ăn qua cho Khôi Nguyên. Nhất khối thực ra không phải người kén ăn. Ngoại trừ cơm hộp, còn lại bánh bao, bánh mì, xôi, bún phở... cậu ta đều ăn được. Phong cách nhắn tin của nhất khối cũng kiệm lời y chang ngoài đời. Mỗi lần Tường Minh nhắn hỏi, Khôi Nguyên đều đáp vắn tắt đến mức chỉ có mấy chữ cái

Tân Thời
15 phút đọc
![[Nhân Thế] Chương 43.](https://static.wixstatic.com/media/eb28e6_e6a6b913d0ea4cb78bb8e75850f2f53b~mv2.png/v1/fill/w_333,h_250,fp_0.50_0.50,q_35,blur_30,enc_avif,quality_auto/eb28e6_e6a6b913d0ea4cb78bb8e75850f2f53b~mv2.webp)
![[Nhân Thế] Chương 43.](https://static.wixstatic.com/media/eb28e6_e6a6b913d0ea4cb78bb8e75850f2f53b~mv2.png/v1/fill/w_292,h_219,fp_0.50_0.50,q_95,enc_avif,quality_auto/eb28e6_e6a6b913d0ea4cb78bb8e75850f2f53b~mv2.webp)
[Nhân Thế] Chương 43.
Chương 43. Nhờ có Hoàng Khiêm, những ngày nằm viện của Nhân không còn là chuỗi thời gian chán chường kéo dài bất tận. Ngoại trừ lúc phải đến trường, hầu như ngày nào Hoàng Khiêm cũng ghé qua bệnh viện thăm cậu. Đôi khi, cậu còn mang theo sổ ký họa, vừa trò chuyện với Nhân vừa luyện vẽ. “Người tên Đoàn Thư Gia mà anh nhắc tới, em đã tìm cách liên hệ rồi, nhưng hóa ra anh ta đã nghỉ việc ở sở kiểm sát từ lúc nào không rõ. Em thử tìm tới địa chỉ nhà thì mới biết, gia đình anh ta

Tân Thời
22 phút đọc
![[NTKGC] Tường Minh, 6.](https://static.wixstatic.com/media/eb28e6_d1217e84c6c346748254f95e55dbf4ec~mv2.jpg/v1/fill/w_333,h_250,fp_0.50_0.50,q_30,blur_30,enc_avif,quality_auto/eb28e6_d1217e84c6c346748254f95e55dbf4ec~mv2.webp)
![[NTKGC] Tường Minh, 6.](https://static.wixstatic.com/media/eb28e6_d1217e84c6c346748254f95e55dbf4ec~mv2.jpg/v1/fill/w_292,h_219,fp_0.50_0.50,q_90,enc_avif,quality_auto/eb28e6_d1217e84c6c346748254f95e55dbf4ec~mv2.webp)
[NTKGC] Tường Minh, 6.
Chuyến du hí thực sự không nằm ở việc kiếm tìm những vùng đất mới mà ở việc tự mình phát hiện ra điều mới mẻ. — Marcel Proust, Đi tìm thời gian đã mất. 6. "Ê Tường Minh, Minh Tinh!" "Đại Minh Tinh của chúng ta ơi!" Tường Minh giật mình, vô thức đáp: "Đây!" "Đệch, cậu đúng là mắc bệnh ngôi sao rồi, gọi thế mới thưa." Hoàng Bách nhăn nhó, đẩy cậu ra trước. "Tới lượt cậu gọi đồ rồi đấy, Ngôi Sao." Hôm nay nhà ăn trường đông bất thường, chứ không thì Tường Minh cũng chẳng có cơ h

Tân Thời
20 phút đọc
bottom of page